Cô gái là một sinh viên năm ba có chút tài viết lách. Chàng trai là một nhân vật bí ẩn, kiêm đủ cả tiền tài lẫn sự nghiệp, nhưng vào thời điểm ấy, anh chỉ có một thân phận là biên tập viên thôi. Họ gặp nhau trong một dự án nghệ thuật có tên là “Trải Nghiệm Mỗi Ngày”. Ở đó, tác giả có thể thoải mái viết ra những câu chuyện nho nhỏ đời thường của chính cô ấy hoặc của những người khác, trải qua biên tập, nó sẽ được đưa vào một cuốn truyện ngắn tổng hợp, đơn giản nhưng đầy tính ngẫu hứng nghệ thuật. Trong quá trình làm việc nọ, cô tác giả vốn đang cảm nắng một chàng trai khác nhưng không dám cho người ta biết hoặc chỉ dám viết một đoạn nhỏ vào dự án nghệ thuật kia thôi. Anh biên tập viên ấy - là người duyệt từng bản thảo của cô - đương nhiên cũng biết chuyện này. Và tự đóng đinh rằng cô đã có người mình yêu thương, sau đó là dứt khoát hạn chế bản thân để không làm người thứ ba trong câu chuyện ấy… … Lời tác giả: Toàn bộ nội dung câu chuyện đều là hư cấu, nếu có trùng khớp với bối cảnh hay mẩu truyện nhỏ trong hiện thực, đều chỉ là trùng hợp. Đây là tác phẩm đầu tay của tác giả, có lẽ trong quá trình viết sẽ phải sửa đi sửa lại một chút cho phù hợp với logic, mong mọi người đừng nặng lời… …
Thư viện
Danh sách truyện
Một kệ sách gọn để bạn lướt nhanh các tác phẩm đang được đăng tải trên TacGiaViet.
Sau đại chiến, thế giới không thật sự kết thúc… nó chỉ bắt đầu mục rữa. Linh hồn của những kẻ đã chết hóa thành màn sương nguyền rủa, phủ lên khắp mặt đất, biến mỗi vùng đất còn sống thành một nơi chật vật tồn tại giữa máu, quái vật và những âm mưu không có điểm dừng. Trong thời đại ấy, Alex, Rose, Rolan và Bingo bị cuốn vào hàng loạt biến cố kinh hoàng, từ hoàng tộc mục nát, giáo hội đầy bí mật, những cuộc săn người, các thành phố điên loạn, cho tới những vùng đất nơi ký ức, linh hồn và cả danh tính con người bị bóp méo bởi lời nguyền. Lời Nguyền là một dark fantasy u ám, bi thương và dữ dội, nơi không ai thật sự vô tội, không có chiến thắng nào trọn vẹn, và mỗi bước tiến về phía trước đều phải trả giá bằng máu, nỗi đau hoặc một phần linh hồn của chính mình. Trong thế giới ấy, thứ đáng sợ nhất đôi khi không phải quái vật ngoài kia… mà là điều con người sẽ trở thành khi bị đẩy vào tuyệt vọng. Truyện có nội dung fantasy đen tối, bạo lực, máu me, kinh dị thân xác, chủ đề tâm lý nặng và một số chi tiết liên quan đến lạm dụng, buôn người, tàn sát. Độc giả cân nhắc trước khi đọc. không phải đen tối để khoe sự tàn nhẫn, mà là kiểu đi qua bóng tối để tìm chỗ còn sáng. Dark Fantasy chữa lành qua bi kịch. Một thế giới bị xé nát bởi những cái tên, và hành trình chữa lành nó bằng cách trả lại cho tất cả một cái tên chung: con người. Nếu một kẻ chưa từng nhìn thấy bóng tối… làm sao biết ánh sáng đẹp đến nhường nào? Ký ức không chỉ là thứ ta có… mà là thứ giữ ta còn là con người. Và bạn biết không. Không có anh hùng. Không có quái vật. Chỉ là con người.
Trong mơ màng kiệt quệ, tiếng chửi bới ha hả như nhấm chìm cả đầu não, toàn thân mềm nhũn mà đau điếng từng đợt. Đôi mắt kia lim dim chảy hai dòng máu đỏ, tôn nghiêm vứt chó còn không thèm, khí khái tiêu tan, quan gia thế sự ăn ai mà chẳng được?
Nổi bật
Thiên địa xoay chuyển, thế giới phân tranh, một con "cá chạch" giữa vùng đất sỏi có thể quật khởi, trở thành đỉnh cao của thế giới.
Nổi bật
Truyện không có trùng sinh sang thế giới khác, không chớp nhoáng đưa ngay người đọc vào một không gian xa lạ, mà bắt đầu từ một thế giới quen thuộc nhưng đã bị tàn phá bởi chiến tranh, hoàn cảnh sống trở nên khắc nghiệt hơn. Con người vì muốn tìm được một nơi khác có thể sinh sống, đã tiến vào vũ trụ xa xôi để tìm kiếm. Liệu con người có thể tìm được một nơi có thể tiếp tục tồn tại hay không? Trên thế gian thật sự có tiên tồn tại, hay những truyền thuyết thần bí từ xưa chỉ là do con người tưởng tượng ra. Một cuộc hành trình theo những dấu chân của Tiên nhân chính thức bắt đầu.
Nổi bật
Viết cho họ, viết cho mình, viết cho kí ức ngọt ngào, viết cho tình yêu chớm nở... (Truyện ngắn tham dự event Sáng Tác của diễn đàn BNS)
Có những người sinh ra để thay đổi lịch sử. Nam Kha thì không. Anh chỉ là một thanh niên Việt Nam bình thường. Cho đến cái ngày anh mở mắt ra giữa cánh đồng hoang nước Trịnh, quần áo rách tươm, miệng không biết nói một câu tiếng cổ đại, và xung quanh là những người đang nhìn anh như nhìn một con thú lạ từ phương Nam dạt vào. Man di. Đó là tên họ đặt cho anh. Nhưng anh biết một thứ mà không ai ở thời đại này biết. Anh biết lịch sử sẽ diễn ra như thế nào. Tề Hoàn Công sẽ xưng bá. Tấn Văn Công sẽ lưu vong mười chín năm rồi trở về trong vinh quang. Tần Thủy Hoàng sẽ nuốt chửng cả thiên hạ. Và dân tộc anh, người Việt, sẽ mãi mãi bị gọi là man di, bị bắt làm nô lệ, bị giết không thương tiếc trên những chiến trường không phải của mình. Trừ khi có ai đó thay đổi điều đó. Nhưng đây không phải câu chuyện của một mình Nam Kha. Đây là câu chuyện của một dân tộc. Của người phụ nữ Lạc Việt cầm giáo đứng ngang hàng đàn ông trên chiến trường, từ hai nghìn năm trước khi thế giới biết đến Hai Bà Trưng. Của người nông dân trồng lúa nước biết đánh du kích trong rừng sâu tốt hơn bất kỳ đội quân tinh nhuệ nào của Trung Nguyên. Của những chiếc thuyền độc mộc lướt trên sông nước nhanh hơn xe chiến mã. Của tiếng trống đồng Đông Sơn vang lên giữa đêm, không phải để cầu thần, mà để báo hiệu chúng tôi vẫn còn ở đây. Người Trung Nguyên có Tôn Vũ với Binh Pháp lưu danh thiên cổ thì người Việt có rừng rậm, sông sâu, và ý chí của kẻ chưa bao giờ có gì để mất. Nam Kha không dẫn một đội quân hoàn hảo ra trận. Anh dẫn những người bị cả thiên hạ bỏ quên, và chỉ cho họ thấy rằng bị bỏ quên đôi khi lại là lợi thế lớn nhất trên đời. Từ một tên nô lệ không ai nhớ mặt, anh từng bước len lỏi vào bàn cờ thiên hạ. Anh học ngôn ngữ, học mưu lược, học cách sống sót giữa những thiên tài thật sự. Quản Trọng, Tôn Vũ, Ngũ Tử Tư, Phạm Lãi, Bạch Khởi, Tần Thủy Hoàng. Những cái tên mà hai nghìn năm sau người ta vẫn còn nhắc đến với sự kính sợ. Anh không mạnh hơn họ. Anh không thông minh hơn họ. Nhưng anh đứng ở một góc khác, góc của kẻ ngoài cuộc, mang trong mình máu của một dân tộc chưa bao giờ chịu khuất phục. Và đằng sau anh, không phải một hệ thống thần thánh, không phải một thanh kiếm vô địch... Mà là cả một dân tộc đang đứng dậy. Bách Việt Hùng Đồ là bộ truyện sử thi xuyên không trải dài từ thời Xuân Thu đến khi Tần Thủy Hoàng thống nhất thiên hạ. Hơn bốn trăm năm lịch sử, hàng trăm nhân vật có thật, và một người Việt Nam bình thường đang cố gắng thay đổi vận mệnh của cả một dân tộc. Không có chiêu thức vô địch. Không có hệ thống thần thánh. Chỉ có mưu lược, máu và tinh thần Việt, và một dân tộc nhỏ bé đang chứng minh với cả thiên hạ rằng kẻ yếu hơn chưa bao giờ có nghĩa là kẻ thua cuộc. "Thiên hạ có trăm vạn anh hùng. Nhưng chỉ có một dân tộc, dù bị gọi là man di ngàn năm, vẫn chưa bao giờ mất đi cái tên của mình."
Sinh, Thuế, Lão, Hóa — vạn trùng trong thiên hạ đều loanh quanh trong vòng luân hồi ấy. Mệnh mỏng như sương mai, kiếp sống ngắn tựa phù du. Đã là thân sâu kiến, cớ sao cứ phải cắn răng nghịch thiên đoạt mệnh? Dế Mèn, kẻ từng mang danh thiên tài ngạo nghễ của Dế Gia, nay Kim Đan vỡ vụn, đạo tâm chằng chịt những vết xước rỉ máu. Ôm theo lớp vỏ giáp sứt sẹo cùng tu vi gần như hoang phế, hắn lẳng lặng rời khỏi Đồng Hoang quen thuộc, bước chân vào Vạn Trùng Sơn Mạch hung hiểm để tìm kiếm một cơ duyên "thuế biến", ngưng tụ lại đại đạo của riêng mình. Thế nhưng, hắn không ngờ rằng, bước chân mỏi mệt ấy lại vô tình đạp trúng một bàn cờ tàn khốc đã giăng sẵn từ vạn cổ.
4 lần, cô ấy đã chết 4 lần. 4 lần, tôi cũng trọng sinh 4 lần, mỗi lần đều là trước khi cô ấy chết. Thế nhưng Tuấn Anh tôi thảm hại, ngu dốt đến nỗi dù thế nào cũng mãi mãi không thể cứu cô ấy, cuối cùng đành phải chấp nhận rằng tôi và cô ấy sẽ mãi mãi không thể viên mãn. Cô ấy sẽ mãi là ánh trăng sáng trong lòng tôi, còn tôi cũng đời đời kiếp kiếp làm một ngôi sao nhỏ đứng cạnh cô ấy, không ồn ào, không phô trương, kiếp người náo nhiệt như vậy là quá đủ. 4 kiếp người ngắn ngủi, cuối cùng sót lại là hai mảnh linh hồn mãi không chia lìa. Ở kiếp cuối cùng, tôi ít ra cũng đã thực hiện tốt di nguyện của em. Diêu Vũ Dịch Dao - Nguyễn Đình Tuấn Anh. Cô ấy gặp anh ấy chính là may mắn, còn anh ấy với cô ấy từ lâu đã trở thành sự sắp đặt.
Giữa vùng biên cảnh hoang vu của Ngô quốc, có một tòa cổ thành tên là Kiếm Hỏa Thành. Thành trì ấy từng là nơi đóng quân của một vị Kiếm Tiên thời thượng cổ, tương truyền dưới lòng đất còn chôn giấu một thanh thần kiếm có thể chém đứt long mạch thiên hạ. Ba trăm năm trôi qua, Kiếm Hỏa Thành dần suy tàn. Cho đến một đêm mưa máu. Trên bầu trời xuất hiện một đạo hỏa quang đỏ rực xé ngang thiên địa. Từ đó, tất cả bắt đầu.
Một quán trà nhỏ ở cuối ngõ tập hợp những vị khách tưởng như xa lạ. Mỗi chén trà mở ra một câu chuyện: người mẹ chờ con, cô gái bỏ phố về quê, và ông thợ ảnh lưu giữ nụ cười của người đã mất.